Tiểu tư chương 4


Chính văn đệ tứ chương

 

Bất quá, năm ngày sau, nhìn hắn mặc xiêm y mới tinh, cưỡi con ngựa cao to, dáng vẻ phong lưu tiêu sái, ngay cả ta không thừa nhận cũng không được. Nếu hắn muốn làm con rể Mai Hoa sơn trang cũng không có gì là khó.

Đến Dương Châu, quả nhiên là cảnh tượng phồn hoa nơi nơi.

Mộ Dung đại thiếu gia hắn chỉ lo du sơn ngoạn thủy, một chút cũng không vội tới Mai Hoa sơn trang.

Hoàng đế bất cấp ngã giá tiểu thái giám canh thị bất tất trứ cấp.

(Hoàng đế không vội tiểu thái giám ta cũng không cần sốt ruột)

 

Ta mừng rỡ theo hắn đi dạo xung quanh.

Hương tô kê, hoạt phiến áp, phù dung cao, hoa quế nhưỡng (đại loại là gà ướp bơ, vịt quay, canh hoa sen, rượu quế hoa) … Hắn thật đúng là biết cách hưởng thụ, cơ hồ mang ta lần lượt ăn hết mỹ thực Dương Châu.

Quả nhiên là công tử nhà giàu quen sống phóng túng, trong lòng ta thầm bình luận hắn.

Buổi tối, Mộ Dung Thanh cùng ta dùng bữa trong phòng của khách điếm.

Vì hắn ngại cái gì mà bên ngoài nhiều người đa sự nên ở trong phòng ăn. Hừ, rõ ràng là cố ý gây sức ép ta, bởi vì ăn xong rồi còn muốn ta thu dọn!

“Đến, Bão Cầm, đây là hạnh hoa tửu (rượu hạnh hoa) nổi danh nhất chỗ này, ngươi không nếm thật sự là đáng tiếc a!” Mộ Dung Thanh nháy mắt, đem một ly rượu huơ huơ trước mặt ta.

Rượu? Ta không uống! Ta lắc đầu cự tuyệt, từ buổi tối hôm trước uống rượu tỉnh lại, phát hiện chính mình và Mộ Dung Thanh đồng tháp nhi miên (cùng ngủ trên giường) , ta liền không dám uống rượu nữa. Tuý liễu dã bất giản cá hảo đích phương thảng thi (thi: xác chết) (chắc là dù có say cũng không nên ngủ bậy ngủ bạ)! Giường của Thiếu chủ, là chỗ một gã tiểu tư như ngươi có thể tùy tiện nằm sao.

“Vì cái gì?” Hắn không hài lòng hỏi ta, “Ngươi ngửi thấy không? Rượu này mùi thơm say lòng người, nhập khẩu cam thuần (uống vào có vị ngọt?) … Ngươi không uống sẽ rất tiếc nuối a!”

Hắn nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu, “Một lượng bạc một ly!”

Một lượng bạc một ly? Hai mắt ta sáng rực lên, kia không phải so với hôm trước uống rựõu quế hoa càng được nhiều bạc hơn? Rượu quế hoa mới chỉ sáu đồng bạc một ly!

“Đúng vậy a!” Hắn cầm ly rượu giơ trước mặt ta, “Yên tâm đi, rượu này giống như nước đường, uống không say!”

Ta tò mò cầm ly rượu lên, nhìn nhìn, quả nhiên trong suốt thấy đáy, không giống như có thể say; mũi vừa ngửi một cái, mà không ngửi không sao, hương rượu thơm nồng tràn ngập mũi, làm người ta thèm nhỏ dãi. Uống một chén nhỏ sẽ không sao? Ta ở trong lòng nghi hoặc, ở miệng ly nhấp thử một ngụm nhỏ, một ngụm rượu cũng đủ nghiện, cuối cùng vẫn là một hơi đem ly rượu uống cạn.

Cam dịch nhập hầu, bất giác tân lạc, xỉ giáp lưu hương (vị ngọt lan xuống họng, vị rượu nồng nồng, lưu lại đến tận chân răng) , ta không khỏi tán thưởng, “Quả nhiên là hảo tửu.”

“Ta không lừa ngươi mà.” Mộ Dung Thanh cười, lại rót một ly đặt ở trước mặt ta.

Cứ như vậy, ta ban đầu chỉ tính uống một ly, giờ lại một ly tiếp một ly, uống ngay năm sáu ly.

Kỳ lạ, Mộ Dung Thanh đầu như thế nào biến thành hai cái, lại biến thành ba bốn cái?

Đang lúc ta cố gắng đếm đầu của Mộ Dung Thanh thì “Đông”, một người từ cửa sổ nhảy vào.

“Lý Thu Ảnh?” Chỉ nghe Mộ Dung Thanh kinh sợ, “Như thế nào là ngươi?”

Lý Thu Ảnh? Là võ lâm đại mỹ nhân, ta muốn xem! Ta cố gắng mở to mắt, định chiêm ngưỡng người được gọi là một trong tam đại mỹ nhân võ lâm, đáng tiếc, ta chỉ nhìn thấy một thân ảnh đỏ rực, bổ nhào vào người Mộ Dung Thanh.

“Mộ Dung Thanh… Ta… Ta đối với ngươi như thế… Ngươi… Ngươi vì cái gì còn muốn đi Mai Hoa sơn trang luận võ kén rể?”

“Lý Thu Ảnh… Ngươi… Ngươi buông ra…” Mộ Dung Thanh ngữ khí đột nhiên bén nhọn, “Ngươi… Đây là cái gì?”

“Mộ Dung Thanh, ngươi đã trúng tiêu hồn (mất hồn) hương của ta, hiện tại nội lực mất hết, dục hỏa công tâm…” Lý Thu Ảnh thanh âm đột nhiên trở nên điên cuồng, “Ta… Ta yêu ngươi như vậy… Ngươi lại… Muốn đi tìm nữ nhân khác… Không được… Ngươi chỉ có thể có ta… Chỉ có thể có ta…”

Trong mông lung, hồng sa cùng thanh y (y phục màu xanh) đứng cùng một chỗ, ta đột nhiên hồi tỉnh. Tiêu hồn hương? Một trong những loại xuân dược (thuốc kích thích) lợi hại nhất giang hồ? Ha ha, đường đường Mộ Dung công tử cũng có lúc lâm vào tình thế này!

Đông! Lý Thu Ảnh buông tay đang ôm Mộ Dung Thanh ra, bất tỉnh trên đất. Trước khi bị đánh ngất đi, nàng còn không tin được trợn mắt nhìn ta. Trợn cái gì mà trợn? Ta sáu tuổi đi theo Mộ Dung Thanh, hắn biết võ công ta cũng biết! Không nghĩ tới sao? Như thế nào? Còn trợn? Tiểu tư thì không trừng phạt được ngươi? Ta chính xác là một gã sai vặt, nhưng là tiểu tư của Mộ Dung gia, không phải của nhà ngươi, đừng nói là ngươi, vì bảo vệ trinh tiết (!?!) của Thiếu gia nhà ta, Thiên Vương lão tử ta cũng dám đánh!

Dung mạo nàng như vậy cũng xứng được kêu là mỹ nhân? Ta trong người có hơi rượu, liền đem nàng ném ra ngoài cửa sổ.

Thanh tĩnh! (yên lặng)

Nhưng là Mộ Dung Thanh đi lại đây, giống bạch tuộc tám chân quấn lấy ta.

“Bão… Bão…” Ôm (chữ Bão dịch ra có nghĩa là ôm) cái đầu ngươi!

Thập phần cố gắng, ta mới nghe rõ miệng hắn đang thì thào nói cái gì, là “Bão Cầm”.

Ta khó khăn dìu hắn, chuẩn bị hầu hạ hắn nằm xuống giường. Hắn cả người như nhũn ra, nghiêng ngả như sắp đổ, toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên người ta, nặng như lợn chết.

Ta vén mành che giường lên, định mang hắn nằm xuống, kết quả tay hắn chân cùng quấn lấy ta, ta nhất thời không giữ vững, bùm một tiếng, ngã xuống giường.

Vừa ngã vào giường, hai tay trên người cuốn chặt hơn. Da hắn đỏ lên, cả người nóng bỏng, hắn không ngừng mà xé rách, lúc là quần áo hắn, lúc là quần áo của ta, thần trí đã không còn tỉnh táo… Vạt áo của ta bị hắn kéo xuống, đầu của hắn thuận thế liền tiến vào, liếm lên ngực của ta, vừa liếm vừa kêu, “Nóng quá… Nóng quá…”

Ta không phải khối băng! Tuy rằng đầu của ta rất choáng, nhưng hơn mười năm làm người hầu vẫn là nhắc nhở ta, nằm ở trên giường Thiếu chủ là không đúng. Ta vươn ngón tay, định điểm huyệt hắn, ngăn hắn lộn xộn.

Không ngờ dường như hắn biết được ý định của ta, giương lên đôi mắt to vô tội, yếu ớt nói với ta, “Bão… Cầm… Ta trúng tiêu hồn hương… Ngươi muốn để ta… Dục hỏa công tâm mà chết sao?”

Ta thở dài, nghĩ đến lời đồn về tiêu hồn hương trên giang hồ, không khỏi buông ngón tay xuống. Men rượu lại phát huy, ta cũng cảm thấy có chút nóng lên, ta chấp nhận nằm yên trên giường, mặc hắn muốn làm gì thì làm…

“Vốn… Định… Dùng… Hạnh hoa tửu… Thế này… Thế này… Càng tốt…”

Mộ Dung Thanh hình như vừa than thở cái gì đó, nhưng đầu ta quá choáng váng, không nghe rõ.

Như thế nào nữ tử trên thế gian đều xem trọng Mộ Dung Thanh?

Cho dù hắn vừa thanh tú vừa tài năng, cũng không nhất định phải giống nhau yêu thương nhung nhớ hắn?

Trên giang hồ xuân dược làm thế nào nhiều như vậy?

Có phải hay không tất cả tiệm thuốc đều đổi nghề sang buôn bán xuân dược?

Từ sau đêm hôm đó ở Dương Châu, Mộ Dung Thanh luôn luôn bị xuân dược sở mê, mà ta, lại trở thành thuốc giải độc duy nhất của hắn!

Thành thuốc giải độc của hắn thì thôi, vì cái gì mỗi lần ta đều phải ở phía dưới hắn? (!!!)

Có đôi khi, ta vô ý cũng bị xuân dược sở mê, chỉ là ― vì cái gì lúc hắn giúp ta giải độc, vẫn là ta ở dưới!

Nhìn hắn sau mỗi lần giải độc thần thanh khí sảng (tinh thần sảng khoái) , dáng vẻ vô cùng thoả mãn, nhìn nhìn lại chính mình vùng eo đau nhức, cả người suy yếu vô lực, ta tức giận đến hộc máu!

Coi như hắn còn có lương tâm, biết ta không thể cử động, bỏ xuống thân phận thiếu gia, trái lại hầu hạ ta rất cẩn thận, chỉ thiếu mỗi uy (đút, bón) cơm cho ta! Không đúng, có uy quá một lần! Bất quá lần đó đại thiếu gia hắn cư nhiên ngay cả thìa cơm cũng không quen cầm, cuối cùng bực quá rốt cuộc dùng miệng uy!

Bởi vì như thế, thời gian đến Mai Hoa sơn trang luận võ kén rể chậm trễ, đường đường Mộ Dung công tử đành quay về.

Bất quá, hắn một chút dáng vẻ khổ sở đều không có, ngược lại, hắn dường như so với qua đi hai mươi năm một ngày đều vui vẻ!

Cái gì? Trở lại Mộ Dung sơn trang là chủ ý của hắn?

Ta mở to hai mắt nhìn Mộ Dung Thanh biểu tình vô tội, khuôn mặt tuấn tú hơi hơi đỏ lên.

“Bão Cầm… Ngươi nỡ… Thấy ta dục hỏa công tâm mà chết đi?” Lần thứ ba mươi bảy hắn vô sỉ yêu cầu.

Dục hỏa công tâm mà chết? Ta là sợ ngươi tinh tẫn nhân vong! (sức lực cạn kiệt mà chết)

Ta lần thứ ba mươi bảy thở dài, tâm không cam tình không nguyện tiến vào trong ngực hắn.

Con cừu nhỏ vừa rồi lập tức biến thành một con sói lớn, hắn dùng lực kéo vạt áo của ta, trên ngực đã rải rác những vết màu đỏ hồng, lại xuất hiện thêm nhiều dấu đỏ khác…

Đột nhiên, bụng hắn phát ra mấy âm thanh kỳ lạ.

Hắn dừng lại, ôm bụng, “Kỳ quái, ta đã hỏi qua, không có phản ứng phụ a.”

Hắn cúi xuống, tiếp tục chuyện ban nãy…

Bụng hắn lại kêu to hơn.

Hắn kiềm chế không được, ôm bụng nhíu mày, “Đúng vậy a, là ngăn tủ tầng ba ngăn kéo thứ hai a… ”

Đông! Đầu của hắn bị ta đập mạnh một cái!

Ta gào lên, “Ngu ngốc! Tầng thứ tư ngăn kéo thứ hai mới là xuân dược! Tầng thứ ba ngăn kéo thứ hai là thuốc xổ!”

≧▽≦ | ≧◡≦ | (^_−)−☆| ↖(^ω^)↗| ◑ω◐ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ | (╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o |Σ( ° △ °|||) |●︿● |(⊙︿⊙) | (⊙o⊙) | O(∩_∩)O |╭(╯^╰)╮|(‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻ |ಥ_ಥ | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥| ヽ(≧Д≦)ノ | (ღ˘⌣˘ღ) | (¯﹃¯) | (╬ ̄皿 ̄)凸 |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s