Hoa dung nguyệt mạo – Phiên ngoại


Phiên ngoại

Tiêu Nguyệt tự bạch

Ta rốt cuộc có yêu Tu Chân hay không, ta thường tự hỏi mình.

Tu Chân ôn nhu, thuần khiết, đều khiến ta mê muội.

Ta rất thích cảm giác ấm áp ngọt ngào khi ở cùng hắn,

Giống như trà hoa cúc thanh đạm, ngấm lòng người.

Nhưng ta vẫn luôn cảm thấy chán ngán, còn có chút lo lắng.

Sự dịu dàng của Tu Chân có phải là mãi mãi không?

Những việc trải qua thời thơ ấu khiến ta không thể tin tưởng bất luận kẻ nào.

Ở bên Tu Chân càng hạnh phúc,

Ta lại càng sợ hãi sự đau lòng khi bị ruồng bỏ.

Nên ta thường chủ động ly khai,

Sợ phải nhìn thấy ánh mắt phản bội của hắn.

Thật ra ở sâu trong lòng ta,

Ta luôn chờ đợi một thứ tình cảm sâu đậm bất biến.

Ta âm thầm nhớ lại những lần rời khỏi hắn,

Lần đầu tiên là hai năm,

Lần thứ hai là đi đến góc núi thì quay về,

Lần thứ ba thì chưa bắt đầu đã thất bại.

Ta bỗng cảm thấy an tâm,

Vì ta nhận ra vô luận ta có tuỳ hứng đến bao nhiêu,

Tu Chân đều lặng lẽ chờ ta,

Không rời khỏi không vất bỏ, thâm tình vô cùng.

Chiếc lá luôn chờ ở đây :) *

Cám ơn ngươi, Tu Chân,

Người luôn yêu ta nhất.

Phiên ngoại

– Quốc bảo (báu vật quốc gia)

Tửu lâu ở Vĩnh Thương quốc,

Một thanh niên đang lẩm bẩm:

“Quốc bảo của Chu Viêm quốc là ngọc lưu li bảy màu,

(Đang đeo trên cổ ta);

Quốc bảo của Sâm quốc là Xạ nhật thần cung (cung thần bắn mặt trời) ,

(Cất trong kho binh khí của ta);

Quốc bảo của Trung Nguyên quốc là Vô Tương thiên thư,

(Bị ta coi như lễ vật mừng thọ tặng cho sư phụ);

Vậy quốc bảo của Vĩnh Thương quốc là gì?”

Một tên tiểu nhị đi đến,

Dùng ánh mắt như nhìn tiểu bạch **:

“Khách quan ngài chắc là người nơi khác,

Quốc bảo của Vĩnh Thương quốc là Hoàng hậu,

Người ở Vĩnh Thương đều biết.”

Thanh niên rất kinh ngạc,

“Hoàng hậu ở Vĩnh Thương quốc có chỗ nào hơn người?”

Tiểu nhị nhìn hắn xem thường,

“Phát triển ngành du lịch, (Rất nhiều người ngoại quốc hâm mộ danh tiếng đến đây để được nhìn thấy Hoàng hậu)

Khiến ngành thẩm mỹ hưng thịnh, (Vì tranh giành một ánh nhìn của Hoàng hậu, bất kể nam nữ đều trang điểm)

Chấn hưng ngành ẩm thực, (Không có mỹ thực đẹp mắt không có vinh dự được đón tiếp Hoàng hậu)

Đề cao mắt thẩm mĩ của tất cả nhân dân, (Hoàng hậu trở thành hình mẫu của cái đẹp)

Giữ gìn sức khoẻ của Hoàng đế bệ hạ, tâm tình luôn vui vẻ, (Này còn phải nói sao)

Nhân rộng chính sách đào tạo nhân tài được phát hiện thành trụ cột quốc gia, (Những kẻ đã già mà chưa chết ăn không ngồi rồi ngoan cố đều tức giận đến thổ huyết mà chết)

Vì sự phát triển của Vĩnh Thương quốc tạo ra cống hiến to lớn.”

Thanh niên sắc mặt trắng bệch, thì thào tự nói:

“Chẳng lẽ lần này ta phải đi ‘trộm người’?”

!!!!!!!!

——————————-

* Câu này bên Hán Việt là “trữ diệp tại”. Dựa theo ý ở câu trên nên tớ edit thành như vậy, ý rằng anh Chân giống như chiếc lá, luôn âm thầm chờ đợi anh Nguyệt.

** Tớ cũng không chắc lắm, nhưng tớ nghĩ chỗ này là tiểu nhị nhìn tên đó với ánh mắt coi thường.

Đã tìm được truyện mới để edit – Tiền phu, nhĩ hảo. Hiện nhà tớ mới có bản qt thôi, nếu tìm được bản Trung sẽ bắt tay vào làm ngay.:D

5/8/2010

16:36

5 thoughts on “Hoa dung nguyệt mạo – Phiên ngoại

  1. cả bộ này cho đến tận lúc đọc phiên ngoại nội tâm của bạn Nguyệt luôn có một loại không khí nhẹ nhàng từ tốn bao phủ. Có thể từ khi Nguyệt gặp Chân trên núi rồi sống những ngày an tĩnh tự tại, cái không khí này đã tồn tại rồi.

    Khung cảnh tịch mịch nhưng không cô quạnh khi hai người còn bên nhau, dáng vẻ gầy xiêu đạm mạc của Chân sau hai năm, cả những ngày tháng hững hờ vờ vĩnh giữa hai người nữa, rất dịu dàng và bình yên, mình có thể hình dung được rất rõ ràng. Vì những cảnh nhỏ như vậy mà thích truyện này.

    Dù chị tác giả nói truyện không thật hay, cả câu chuyện cũng không có tình tiết quá gay cấn, nhưng thật ra có thể để hai người yêu nhau bình yên sống với nhau là tốt rồi.

    Và, mình thích, rất thích tình yêu của Chân. Có vẻ yếu đuối nhưng thiết tha và dai dẳng. Mình cũng thích một Tu Chân nặng lòng… Sao nhỉ…? Chân làm thụ khá là hợp, nhưng không, sẽ không bao giờ là nhược thụ. Không cần phải yêu đến lên bờ xuống ruộng, sống sống chết chết, ân oán tình thù làm gì, chỉ cần yêu mãi, yêu mãi da diết là được rồi.

    :”)

    vì đọc chùa cũng hơi nhiều, nên comment hơi bị dài dòng ~
    dù sao, đã hoàn rồi, chúc mừng bạn hen [dù muộn ^^;;]

    Cám ơn Hana ~

    Like

    • ;________;
      Tớ thích đọc com lắm nhé. Thế nên com càng dài đọc càng sướng. XD
      Cảm ơn bạn đã com. Phải nói, tớ thấy có mỗi bạn com là dài nhất ế. *ôm hôn*

      Like

  2. Thật ra thì tình cảm ấy mà,đừng tự phụ quá,đừng có dương dương tự đắc người ta sẽ chờ mình,vật đổi âo dời mà chuyện gì tới không biết được,nên là phải quý trọng hiện tại nghĩ cho tương lai

    Liked by 1 person

≧▽≦ | ≧◡≦ | (^_−)−☆| ↖(^ω^)↗| ◑ω◐ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ | (╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o |Σ( ° △ °|||) |●︿● |(⊙︿⊙) | (⊙o⊙) | O(∩_∩)O |╭(╯^╰)╮|(‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻ |ಥ_ಥ | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥| ヽ(≧Д≦)ノ | (ღ˘⌣˘ღ) | (¯﹃¯) | (╬ ̄皿 ̄)凸 |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s