Tiền phu nhĩ hảo chương mười sáu


Chương mười sáu

Tựa đề: 101 con chó đốm.

Nội dung chính: sẽ chỉ cho ngươi một diệu kế làm sao để cầu được A Sanh tha thứ.

“Em cũng hiểu được mình may mắn ra sao khi có được Sanh. Nhưng mà, anh Cạnh, anh đã là đàn ông có chồng rồi đấy nhé. Mấy thứ ‘may mắn biết bao’ đó anh hai sẽ không để cho anh tơ tưởng đến đâu.” Dựa vào bức tường màu trắng đằng sau giá sách bị người ở bên kia đẩy ra, Lăng Dục Vũ từ bên trong đi ra. “Sanh rốt cuộc thừa nhận cậu ấy vẫn còn quan tâm đến em.”

“Nếu lúc này Tiểu Sanh tới phòng của em, phát hiện em nghe lén, tin chắc nó sẽ càng thêm ‘quan tâm’ em đấy.” Lăng Dục Dương thong thả nhìn em trai đột nhiên biến sắc chạy về phòng ngủ. Thằng nhóc này, đúng thật là không biết chết sống, ngay cả người của anh mình cũng trêu chọc.

Tiêu Sanh mạnh mở cửa, đi về phía người đang ngủ trên giường kia, nương theo tia sáng thưa thớt xuyên qua rèm cửa sổ, ngồi bên giường quan sát con người khiến mình vừa yêu vừa hận: “Bất luận có trốn tránh thế nào, cho dù em đem tất cả những thứ chứa đựng hồi ức đều ném đi, em cũng không có cách nào quên hết những chuyện đó. Những chuyện ấy em dù có cố tránh né cũng quên không được, giống như em không có cách nào quên anh vậy!” Nâng trong tay khuôn mặt ngủ yên bình: “Thế nhưng, tại vì sao anh nhẫn tâm thương tổn em đến thế này?”

Sanh, anh thà rằng người bị tổn thương là anh, thương tổn em, so với thương tổn anh càng đau đớn hơn. Bị cản trở vì đang giả vờ ngủ nên Lăng Dục Vũ lặng im trả lời ở dưới đáy lòng.

“Tại vì sao ở bảy năm sau anh ngay cả một câu xin lỗi cũng không có còn muốn tranh giành con với em a!” Đối diện với khuôn mặt anh tuấn say ngủ, Tiêu Sanh trút ra câu nói vẫn để trong lòng mà bảy năm qua không muốn nói trước mặt người khác.

Xin lỗi, anh chỉ muốn khiến em chủ động đến tìm anh mà thôi. Sanh, không phải anh muốn tranh giành con cái với em đâu. Đang im lặng trả lời ở trong lòng thì trên mặt đã gặp phải mấy cái tát nhẹ, bên tai vang lên giọng nói bi thương tận tâm: “Anh có biết cái tát năm xưa có bao nhiêu đau không? Anh sao lại có thể trơ mắt nhìn em bị đánh!”

Không phải, nhìn thấy em bị đánh, em cho rằng anh không đau lòng sao? Lăng Dục Vũ không biết nên tiếp tục giả bộ ngủ để nghe lời nói ở trong lòng Sanh, hay là ngồi dậy an ủi cậu bé lớn xác đang đau lòng này, trên mặt lại trúng thêm vài cái tát: “Anh bảo rằng em đang dằn vặt anh, nhưng nếu em không dằn vặt anh, em làm sao có thể xoa dịu nỗi khổ trong lòng em.”

Nhìn vào khuôn mặt đang ngủ vô tri vô giác, Tiêu Sanh nhịn không được lại đánh mấy cái tát: “Tại vì sao, vì sao anh mù mắt như thế, chỉ nhìn thấy được uất ức của mình, lại nhìn không thấy đau khổ của người khác.” Vẫn không cảm thấy hết hận, nhớ tới Lăng Dục Dương nói với mình rằng bác sĩ đã tiêm thuốc an thần cho người này, không thể tỉnh dậy nhanh được. Thẳng tay vén áo ngủ của Lăng Dục Vũ lên, hung hăng cắn mạnh lên vị trí tim “Vì sao chuyện anh làm sai, nhưng lại trách người khác vô tình, nếu thực đối anh vô tình, sẽ không thèm nhìn anh lấy một cái.”

“Hửm? Tim sao lại đập nhanh như vậy?” Lo lắng thăm dò nhịp tim đập nhanh của người kia.

Sanh, bị em vừa đánh vừa cắn, đàn ông bình thường tim đều sẽ đập gia tốc. Đang ở trong lòng cười khổ, chóp mũi đã truyền đến hương chanh dịu mát, cái trán cũng được cái trán mát lạnh của Sanh đụng vào.

“Không phải là sốt chứ?” Đang định đứng dậy, đi gọi bác sĩ, nhưng lại bị một bàn tay to lớn ấn về giường, kinh ngạc nhìn thấy người vốn đang ngủ như lợn chết mở ra đôi mắt tỉnh táo mà hàm chứa dục vọng tập kích môi mình.

“Bốp”

Không nhìn tới kẻ đang che mặt nào đó, vuốt phẳng quần áo bị nhăn: “Anh đã sớm tỉnh!”

“Không phải, lúc em chạm vào trán anh anh mới tỉnh.” Nếu như cậu ấy biết mình giả bộ ngủ còn không chết sao? Cẩn thận cười trừ: “Sanh, em đánh người ta đau quá nha.”

“Hừ, đối với con lợn đực từ sáng tới tối động tình, một cái tát vẫn là tiện nghi cho anh.”

“Hu hu!” Ấm ức mà xoa xoa khuôn mặt nóng rát, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đâu chỉ một cái tát, tròn ba mốt cái.” nhưng lại không cẩn thận bị Tiêu Sanh thẹn quá hoá giận nghe được. Tên kia giả bộ ngủ!

Thầm cắn cắn môi, chưng ra bộ mặt tươi cười, đi đến hôn lên cái miệng vẫn đang lẩm bẩm.

Mở lớn mắt, Lăng Dục Vũ không dám tin tưởng mà tiếp nhận diễm phúc từ đâu bay đến, say mê hưởng thụ vợ yêu chủ động tỏ tình trăm năm khó gặp.

“Bốp” Một quyền đánh trúng con mắt chứa đầy mông muội: “Hạ lưu!”

Vui vẻ ra khỏi phòng, mặc cho kẻ vô lại phía đằng sau đang bưng mắt nhằm phía phòng tắm dùng nước lạnh dẹp yên dục vọng bị chính mình cố ý khơi dậy.

“Anh sao lại ở chỗ này?” Bước xuống lầu, đã thấy anh trai vốn đang phải ở nhà trông cửa đang tại phòng khách Lăng gia bắt đầu xử lý một bàn tiệc kiểu Mãn Châu Trung Quốc, một bên xem DVD, một bên ngấu nghiến ăn.

“Em chẳng thèm nói gì, nghe xong điện thoại sau liền phóng xe ra ngoài. Lại không nói rõ là ai ho ra máu. Hại người ta bữa trưa còn chưa được ăn đã phải đuổi theo.” Wow, đầu bếp Lăng gia thật giỏi quá, Nghiễm thức(1) điểm tâm này ngon ghê! “A Sanh, em định ra điều kiện gì mới tha thứ cho cậu ta vậy?”

“Rồi sao? Anh lại đang tính toán cái gì đây?” Chớp mắt, nhìn về phía anh trai hai mắt đều là tính kế.

“Có gì đâu, người ta chỉ là muốn thêm đầu bếp nhà cậu ta vào điều kiện thôi.” Vô tội mà trợn mắt với em trai, bưng canh hạt sen lên uống, hưm, hương vị tuyệt quá!

“Lời anh thích nói, thì cứ nói hết đi!” Lăng Dục Vũ một thân khoan khoái thoải mái xuống lầu.

“Phụt” Canh hạt sen trong miệng Tiêu Hoằng đều phun cả ra. “Oa ha ha… 101 con chó đốm a… Ha ha ha…” Tiêu Hoằng trỏ vào hốc mắt bị đánh sưng phù của Lăng Dục Vũ, cười đến nỗi phải xoa xoa cái bụng đang quặn lên, đợi ‘101 con chó đốm’ xấu hổ đi xuống lầu, lại nhìn thấy rõ dấu tay in đậm trên khuôn mặt của chó đốm.

“Bịch” Vật nặng rơi xuống đất, kèm theo tiếng cười như bắt được vàng vang tận mây xanh tại nhà lớn của Lăng gia. “Ha ha ha ha…” Tiêu Hoằng từ trên ghế lăn xuống đất, chỉ vào dấu năm ngón tay in đậm trên khuôn mặt của Lăng Dục Vũ, “Ha ha ha… A Sanh, Thiết Sa chưởng của em lại tiến bộ nữa rồi… Ha ha ha…”

Hai người Lăng Dục Dương vì bị tiếng cười hấp dẫn mà xuống lầu, thấy rõ vành mắt chó đốm cùng dấu Thiết Sa chưởng trên khuôn mặt em trai sau, trời ơi! Dục Vũ sao lại… buồn cười đến thế! Không đành khiến cho tình trạng quẫn bách của em trai càng thêm khó xử, cố gắng nhịn cười, hai người cúi thấp đầu, bờ vai run run mà ra khỏi cửa lớn Lăng gia.

Nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ quẫn bách mà lại không dám xả giận với anh mình của chồng trước, Tiêu Sanh không có ý định ngăn hành vi cười trên nỗi đau khổ của người khác của anh mình lại, ôm hai con trai đang đi vào phòng khách để xem xảy ra chuyện gì đến vườn hoa, trấn an tâm linh đã bị cha mình bỗng nhiên ho ra máu doạ cho chết khiếp của con trai út.

Tiêu Hoằng cuối cùng cũng cười đủ, qua cửa sổ sát đất, thấy em trai cùng hai cháu trai đang ở vườn hoa cười đùa vui vẻ, trong mắt loé lên một tia quỷ kế, lại gần ‘con chó đốm’ tức giận mà không dám hé răng kia: “Hê, châm chước ngươi cố gắng lấy lòng lão nhân gia ta, nên sẽ chỉ cho ngươi một diệu kế làm sao để cầu được A Sanh tha thứ?” Thấy đôi mắt của chó đốm lập tức phát ra ánh nhìn dò hỏi: “Ngươi chỉ cần @#$%&*@ #$%&* là được”

“Cách này cũ như thế rồi, Sanh sẽ không chấp nhận đâu.” Người này đang đùa giỡn mình a, lần trước đã bày cho mình một lần, khiến mình chạy đến Hồng Kông mang về vịt quay còn chưa đủ, lần này cư nhiên muốn mình sử dụng lối mòn phim truyền hình không có tác dụng này.

“Cái gì cũ? Quan trọng nhất là em trai tôi thích như vậy!”

“Thật sao?”

“Lừa cậu trời cho sét đánh!”

Buổi chiều, một con chó đốm không thèm đếm xỉa đến vẻ mặt muốn cười mà không thể cười của người làm, chớp đôi mắt gian trá, thương lượng cùng một con hồ ly mà theo lời hồ ly là kế hoạch kinh thiên địa khấp quỷ thần(2), hai cái đuôi đều mang ý xấu mà đắc chí lắc lư qua lại……

*Chú thích:

(1) Nghiễm thức: kiểu Quảng, Quảng Đông, Quảng Châu.

(2) Kinh thiên địa khấp quỷ thần: thiên địa sợ hãi, quỷ thần khiếp đảm.

6/4/2011

1:05

Advertisements

One thought on “Tiền phu nhĩ hảo chương mười sáu

≧▽≦ | ≧◡≦ | (^_−)−☆| ↖(^ω^)↗| ◑ω◐ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ | (╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o |Σ( ° △ °|||) |●︿● |(⊙︿⊙) | (⊙o⊙) | O(∩_∩)O |╭(╯^╰)╮|(‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻ |ಥ_ಥ | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥| ヽ(≧Д≦)ノ | (ღ˘⌣˘ღ) | (¯﹃¯) | (╬ ̄皿 ̄)凸 |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s