Kế hoạch cướp tiền 1, 2


Kế hoạch cướp tiền

Tác giả: Kiếm Đoạn Đào Yêu

Dịch: QT

Edit: Hana

Tình trạng bản gốc: mười chương, kết thúc

Tình trạng bản dịch: vừa edit vừa post

Đôi lời:

1, Truyện làm chưa có sự đồng ý của tác giả, mong mọi người không mang bản dịch sang nơi khác. Nếu ai thấy bản dịch xuất hiện ở nơi khác, xin hãy báo cho mình.

2, Mình xin lưu ý là mình không biết tiếng Trung, thành ra bản edit của mình chỉ đảm bảo chuyển tải được 50-60% truyện thôi. Nếu ai thấy chỗ nào chưa đạt hay có lỗi đánh máy, chính tả… thì hãy góp ý với mình để mình hoàn thiện hơn bản edit nhé.*cúi đầu*

——————————————

Một – Gã đàn ông nhặt điếu thuốc hút dở và tình yêu sét đánh

20701038_images1325356_thuoclaAnh02

 

 

 

 

 

 

 

 

Người ta, mỗi lần phiền muộn đến cực điểm, sẽ muốn làm vài chuyện nào khác.

Lựa chọn của phần lớn người không ngoài mấy thứ như: thuốc lá, rượu chè, gái gú, món ngon.

Lương Thiểu lần mò mười một đồng tiền sáu cạnh còn sót lại trong túi, nhớ tới một câu triết lý, thực lực kinh tế quyết định cơ sở vật chất.

Anh nhanh chóng đưa ra quyết định, đi đến hàng thuốc lá ven đường mua lấy một bao thuốc, bám lấy ông chủ hòng được ổng tặng cho một cái bật lửa.

Vừa quay người, ông chủ còn tặng không cho anh một ánh mắt khinh miệt.

Người đi lại trên đường rất nhiều, đến đến đi đi luôn, cứ như thể cả con kiến cũng vội vàng giống thế.

Lương Thiểu ngồi ở bên đường, kệ cho đường phố làm bẩn âu phục của anh.

Anh vụng về châm thuốc, nhắm hai con mắt, học theo bộ dáng của người khác, rít một hơi thật sâu.

Hơi nhíu lông mày, không có cay xè như trong truyền thuyết, mùi vị này có hơi lửng lơ, khiến người ta không thể trút ra được.

Lương Thiểu bắt đầu hối hận, không đủ tiền mua một bình tiểu nhị, còn phần điếu thuốc trên tay, nếu như đã châm, cũng cứ hút thôi.

Cơ mà, anh cầm điếu thuốc, thật là giống cho xì dầu lên cà-ri, có phần chẳng ra sao.

Anh không biết nên dùng tư thế nào cầm thuốc mới tự nhiên, không biết làm cách nào vẩy ngón tay để tàn thuốc rơi xuống, thậm chí cũng không biết luôn khoảng cách từ môi đến đầu lọc là bao nhiêu thì mới thích hợp.

Sau cùng, anh Lương Thiểu thất bại di di nghiến nghiến hòng dập tắt thuốc trên cái thùng rác bên cạnh mình.

Đúng lúc này, Lương Thiểu chú ý tới một gã đàn ông đứng đối diện ở bên kia đường.

Tóc của gã đàn ông đó hơi dài, nhưng nhìn qua cũng không lôi thôi. Khuôn mặt rất có sức cuốn hút, bên tai phải đeo một cái khuyên tinh xảo. Chiều cao của gã hơn Lương Thiểu một ít, màu da hơi thiên về màu đồng, dưới cổ áo lộ ra xương quai xanh.

Lương Thiểu nhìn thấy gã đàn ông băng qua đường cái, vô cùng tự nhiên đi tới trước cái thùng rác, tự nhiên vươn tay đến, tự nhiên lấy ra một điếu thuốc dài nhất từ trong một đống đầu lọc, tự nhiên móc bật lửa ra châm lửa, tự nhiên đặt lên miệng, tự nhiên hút.

Tất cả quá trình thuần thục giống như cầm lên một cái ham-bơ-gơ từ giá để của siêu thị.

Lương Thiểu há hốc miệng. Điếu thuốc ấy vừa khéo là điếu anh vừa hút.

Gã đàn ông đặt thuốc lên miệng rít một hơi, sau đó quay đầu lại đối diện với Lương Thiểu, lông mày hơi nhướn, hỏi anh, “Cậu có tin vào tình yêu sét đánh không?”

Lương Thiểu nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của chính mình.

Hai – Bốn mươi tám tiếng ba mươi hai phút lẻ mười lăm giây trước

clock

 

 

 

 

 

 

 

 

Bốn mươi tám tiếng ba mươi hai phút lẻ mười lăm giây trước, Lương Thiểu đứng ở trước cửa phòng làm việc của giám đốc công ty.

Anh hít sâu một hơi, mường tượng ra có rất nhiều cá bơi quanh mình. Bấy giờ mới máy móc mở cửa, ngồi trên ghế cách bàn làm việc khoảng 1m8, vặn vẹo những ngón tay cứng đơ.

Đối diện Lương Thiểu chính là giám đốc công ty đa quốc gia hiện tại của anh. Đối mặt với lãnh đạo cấp cao nhất chỉ hay xuất hiện trong những lần tám chuyện khiến cho một viên chức nhỏ bé như Lương Thiểu không kiềm chế được mà bắt đầu căng thẳng.

Bản ghi chép mà giám đốc cầm che mất ba phần tư khuôn mặt. Phía trên lộ ra cái trán, tóc đồng loạt chải gọn về phía sau, được bôi thứ gì đó, nhìn qua láng bóng phải biết.

“À, Lương Thiểu phải không? Nghe nói anh có việc tìm tôi?”

Trong phòng vang đầy tiếng gõ bàn phím lạch cạch.

“Tôi muốn chuyển sang làm việc dài hạn với công ty, còn muốn ứng trước tiền lương.”

Tiếng lạch cạch trong phòng, giọng nói phía sau máy vi tính có phần bực bội “Loại chuyện này giao cho phía dưới sắp xếp là được rồi, tại sao còn muốn tìm tới tận chỗ tôi?”

Lương Thiểu ngẩng đầu ngắm nhìn không khí vô hình trong không gian, tưởng tượng ra ở đấy có một con cá chép rất to.

“Bởi vì tôi muốn ứng trước 100 vạn (1 triệu).”

Lúc anh đang nghĩ cách nói sao cho phù hợp với sếp lớn, anh đã tưởng tượng ra vẻ mặt kinh ngạc của vị giám đốc kia.

“Ặc, điên rồ. Cho dù chế độ của công ty có linh hoạt đến thế nào chăng nữa thì cũng không thể coi như ngân hàng vậy chứ.” Ngừng một lát, vị kia bổ sung “Ngân hàng cũng không hào phóng đến thế. Đây là cướp tiền.”

Một trăm vạn, Lương Thiểu thuộc hàng cao nhất trong đội ngũ tiểu viên chức, lương tháng được bốn ngàn, thêm cả sáu ngàn tiền thưởng, cứ cho là không ăn không uống, cũng phải tốn hết mười ba năm lẻ tám tháng.

Trầm mặc.

Sau đó, cái đầu bóng láng từ máy tính lộ ra ba phần năm.

Lương Thiểu cúi đầu, ánh sáng bắn ra khiến anh có thể cảm nhận thấy có một đôi mắt đeo kính đang đánh giá anh.

Theo ghế xoay chếch đi bốn mươi lăm độ, người đằng sau màn hình máy tính đột nhiên hỏi: “Anh là gay?”

Những lời này chắc như đinh đóng cột.

Lương Thiểu lại có cảm giác mình giống như một quả bóng bay bị kim nhọn chọc thủng.

Anh có vẻ kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên. Chẳng lẽ trên mặt mình viết mấy chữ “Tôi đây là đồng tính luyến ái” sao?

Câu tiếp theo càng khiến anh kinh ngạc bội phần.

“Khẩu giao cho tôi.”

“????”

“Khẩu giao cho tôi.”

“Cái gì?”

“Ý của tôi chính là… Anh dùng miệng làm, tôi sẽ cho anh mượn tiền.” Theo sau câu giải thích đầy kiên nhẫn này, đằng sau màn hình vi tính lộ ra nửa khuôn mặt dễ nhìn.

Cách… Một âm thanh vang lên không vượt quá 10 đề-xi-ben, đâm xuyên màng nhĩ của Lương Thiểu. Ấy chính là thanh âm cởi khoá quần âu đắt tiền.

Lương Thiểu sững người, kinh hoàng, nổi giận!

Anh nhảy dựng lên.

“Đồ khốn nạn, đồ cặn bã, mặt người dạ thú.” Anh tìm kiếm tất cả những từ ngữ độc ác nhất trong đầu mình, chửi ra một câu ấy.

Sau đó trịnh trọng tuyên bố “Ông nội đây không thèm!”

Từ lúc vào đến lúc ra, từ do do dự dự đến dứt khoạt gọn gàng, toàn bộ quá trình không vượt quá năm phút.

20/11/2011

18:48

Sau khi đi đập phá với lớp cũ~

3 thoughts on “Kế hoạch cướp tiền 1, 2

≧▽≦ | ≧◡≦ | (^_−)−☆| ↖(^ω^)↗| ◑ω◐ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ | (╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o |Σ( ° △ °|||) |●︿● |(⊙︿⊙) | (⊙o⊙) | O(∩_∩)O |╭(╯^╰)╮|(‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻ |ಥ_ಥ | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥| ヽ(≧Д≦)ノ | (ღ˘⌣˘ღ) | (¯﹃¯) | (╬ ̄皿 ̄)凸 |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s