Kế hoạch cướp tiền 7, 8


Bảy – Một vụ án cướp của đơn giản

images

 

 

 

 

 

 

 

Đã đến nước này, giống như tên đã đặt trên cung, không thể không bắn.

Sở Thiên Tiếu chỉ huy lộ trình: “Quẹo trái, sau đó dừng xe.”

Lương Thiểu vòng một vòng, dừng ngay tại bãi đỗ xe, ngẩng đầu nhìn lên toà nhà quen thuộc.

Kính thuỷ tinh ở trên phản chiếu ánh sáng, có phần chói mắt.

Lương Thiểu có phần bất ngờ không giải thích được: “Sao lại muốn cướp ở đây?” Ngày hôm qua đã nói rồi. Hẳn là Sở Thiên Tiếu phải biết nơi này là công ty hiện tại của anh.

Sở Thiên Tiếu cười he he, giải thích: “Thứ nhất, đây là công ty lớn nhất quanh đây.

Thứ hai, chỉ có loại công ty này mới có nhiều tiền mặt.

Hơn nữa, đôi khi càng nguy hiểm càng quen thuộc lại càng an toàn. Đồng nghiệp cũ của cậu chắc hẳn là nghĩ không ra người hiền lành như cậu sẽ đi ăn cướp đâu nhỉ.

Cuối cùng, nếu như cậu đến một nơi hoàn toàn xa lạ thì cậu có thể ngay lập tức tìm được nơi để tiền không? Chỉ sợ tìm được cửa vào cũng mất rất nhiều thời gian đi.”

“Ừm, quả thật có đạo lí.” Lương Thiểu tin sái cổ gật đầu.

“Kiểm tra xung quanh một chút, sau đó bịt tất lên mặt rồi xuống xe.”

Thực sự chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Sẽ không bị người khác nhận ra chứ? Lương Thiểu tối hậu phân vân ở trong lòng. Sự tình tiến triển đến bây giờ đều mơ hồ giống như một giấc mộng.

“Đi thôi đi thôi. Xuất phát.” Sở Thiên Tiếu đã bịt tất xong thì giục anh. Hình dáng bít tất bịt trên mặt có cảm giác rất buồn cười.

Vậy được. Lương Thiểu hít sâu một hơi, coi như đi du lịch sao Hoả một ngày. Bịt tất lên rồi bỗng nhiên nhiều lên một loại tự tin khó hiểu.

“Đưa khẩu súng cho tôi!” Anh đưa tay ra nói.

Sở Thiên Tiếu cũng không nói nhiều, ném khẩu súng cho anh, chính mình trang bị một con dao gọt hoa quả.

Lương Thiểu cầm lấy súng, ý định kiểm soát sự việc. Loại người điên khùng như Sở Thiên Tiếu rất dễ làm ra hành vi tàn sát bắn phá đại sảnh, tốt nhất là anh cầm súng vẫn an toàn hơn.

Sở Thiên Tiếu dọc đường đi đi rất nhanh. Lúc đi qua bảo vệ, bảo vệ còn bị rơi vào tình trạng ngớ người ra.

Đến khi Lương Thiểu đi tới đó, bọn họ rốt cuộc nhận thấy rõ người trước mặt có điểm giống kẻ bắt cóc.

Lương Thiểu giơ súng trong tay lên, tất cả đều chọn lùi ra phía sau từng bước.

Hai người một trước một sau đi qua hàng lang. Trong hàng lang chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ.

Cộp cộp cộp cộp. Hợp cùng nhịp tim đập của Lương Thiểu.

Đi tới cuối đường, gặp một nữ thư kí tay cầm bản báo cáo. Cô nàng a một tiếng, đem giấy tờ trong tay ném đi nơi khác rồi lại luống cuống đi nhặt.

Không để ý đến cô ta, hai tên cướp đi qua hành lang, đi lên thang máy. Thẳng lên đại sảnh tầng hai mốt.

Phá cửa vào, Sở Thiên Tiếu vừa đi vào đã lớn tiếng “Cướp đây!!”

Không cần gã nói, mọi người đều rất nhất trí ôm đầu ngồi xuống.

“Ai có chìa khoá? Mở két sắt ra.” Sở Thiên Tiếu tiếp tục nói.

Tổng thư kí công ty đứng dậy, bộ dáng giống như mĩ nữ hiền lành hoà nhã, bước đi thẳng tắp một đường, gặp nguy không loạn đi tới trước két sắt.

“Động tác nhanh lên!” Lương Thiểu đặt két sắt lên. Rầm một tiếng, ở đại sảnh yên tĩnh càng thêm rõ ràng.

Cửa két sắt cuối cùng cũng mở. Anh nhìn đồng hồ. Cùng lắm mới qua vài giây, nhưng lại tựa như đã qua rất lâu.

Bên trong quả nhiên giống như Sở Thiên Tiếu sở liệu, chất đống toàn tiền mặt. Màu hồng chọc người tâm động.

Lương Thiểu chĩa súng vào cô: “Cho vào, toàn bộ.”

Sở Thiên Tiếu ở một bên đỡ bao, nữ thư kí cầm từng chồng từng chồng tiền bỏ vào trong bao.

Lương Thiểu hít sâu một hơi, tình cảnh này khiến anh nhớ tới lúc tranh mua hàng giới hạn.

Trong lúc đó, có người hơi hơi cử động. Lương Thiểu nã một phát súng lên trời, sức giật của súng tác động khiến anh nhắm mắt lại.

“Á á á” Tất cả sợ hãi kêu thảm thiết.

“Im lặng hết cho tao, không được nhúc nhích, tay ôm lấy đầu.”

Sau phát súng ấy, tốc độ của nữ thư kí rõ ràng nhanh hơn. Ba mươi hai giây sau, Sở Thiên Tiếu buộc chặt bao, vác trên người, làm một động tác tay với anh, mở miệng nói: “Chúng ta rút thôi.”

Lương Thiểu theo gã ra bên ngoài. Thông thường trong loại trường hợp này hẳn là cần con tin nữa?

Lương Thiểu nhìn thấy lãnh đạo công ty ——lão bà kia, chổng mông nằm úp sấp dưới bàn làm việc, cái váy không che nổi quần lót màu trắng thuần đang lộ ra. Lương Thiểu kéo chân bà ta lôi ra. Súng gí bên đầu, ép con tin đi ra bên ngoài.

Nghiêng đầu nhìn lại, ặc… Hôm nay bà ta còn trang điểm.

Lão bà nhắm chặt mắt dọc đường gào lên với tất cả bảo vệ đuổi theo “Đừng nổ súng mà! Đừng nổ súng!”

Mấy tên bảo vệ cầm dùi cui càng giống quần chúng xem trò hay hơn, chăm chú dõi mắt theo nhìn bọn họ đi khỏi thang máy.

Tám – Chạy trốn đại thành công

Ra đến ngoài cửa, Lương Thiểu mới thả lão bà, chạy băng băng theo Sở Thiên Tiếu hướng về phía ô tô.

Lương Thiểu nghĩ rằng, thứ cảm giác lúc này thật giống như khi leo được đến đỉnh núi, đứng ở vùng cao nguyên đầy tuyết, hô hấp khó khăn, rồi lại rất đã. Lên xe rồi, việc làm đầu tiên của anh là lột bít tất xuống, hít từng ngụm không khí, tay thì lại dùng tốc độ nhanh nhất nổ máy “Bây giờ đi đâu?”

“Đến bãi đỗ xe kia.” Sở Thiên Tiếu chỉ huy xong thì cầm lấy súng quay đầu nhìn lại.

Lương Thiểu một tay cầm tay lái, tay còn lại cầm lấy điện thoại bấm bấm.

“Alo, ba ạ, chiều nay con sẽ chuyển tiền vào tài khoản của ba.

Vâng vâng, con mượn được tiền rồi.”

Lúc nói câu ấy, mũi có chút cay “Con phải cho mẹ thay quả thận tốt nhất.”

“Hai ngày này con không đi được, ba phải chăm sóc mẹ cho tốt…”

Cúp máy, Lương Thiểu ngẩng đầu nhìn về phía trước. Cả một bầu trời nơi thành phố cũng dần trở nên mờ mịt.

Phong tiêu tiêu hề Dịch thuỷ hàn(1), nhạc nền là tiếng còi cảnh sát… Bi thương là vậy…

“Ha ha,” Sở Thiên Tiếu ngửa đầu cười “Xem này, xe cảnh sát tới rồi, có hoành tráng không?” Nói xong còn độc thoại thêm một câu “Nếu có trực thăng lại càng kích thích hơn.”

Ở thời điểm này, có thể cười được sợ rằng chỉ có mình gã.

“Thêm chút âm nhạc nào.” Sở Thiên Tiếu kích động hoa chân múa tay khiến cho người ta ngờ rằng thằng cha này tinh thần không bình thường.

Bật nút, là nhạc tuyển chọn của Linkin Park.

Âm nhạc sôi động ngược lại lại phù hợp với hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng hiện tại.

Xe cảnh sát đằng sau giống như là khủng long ăn thịt người.

Một đường chạy như bay, một đường vòng vèo.

Lắc lư đến nỗi lục phủ ngũ tạng người ta đều phải nôn ra.

Lộ trình này hình như không có đích cuối.

Nhạc rock chát chúa đinh tai, kết hợp với tiếng còi cảnh sát, hòa cùng tiếng súng chẳng biết có phải ảo giác, còn cả tiếng cười hưng phấn của Sở Thiên Tiếu bên cạnh.

Mồ hôi trên đầu Lương Thiểu chảy xuống dọc theo trán.

Toàn thế giới hỗn loạn hết rồi, toàn thành phố đổ nát hết rồi.

Lương Thiểu thấy mình cũng điên mất rồi.

——————————

(1) Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn: câu thơ trích từ “Bài ca Kinh kha qua sông Dịch”, nghĩa là “Gió hiu hắt chừ, Dịch thuỷ lạnh ghê”.

Advertisements

≧▽≦ | ≧◡≦ | (^_−)−☆| ↖(^ω^)↗| ◑ω◐ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ | (╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o |Σ( ° △ °|||) |●︿● |(⊙︿⊙) | (⊙o⊙) | O(∩_∩)O |╭(╯^╰)╮|(‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻ |ಥ_ಥ | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥| ヽ(≧Д≦)ノ | (ღ˘⌣˘ღ) | (¯﹃¯) | (╬ ̄皿 ̄)凸 |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s