Phong Lưu quyển 12


Mình đã hết phởn và đã up hết chương 12 ngâm giấm từ bao lâu rồi đây. (ノ´∀`*)ノ

Edit chương H thật là vật vã khoản chuyển từ Hán Việt sang tiếng Việt. *lau mồ hôi*

Chương 12 – Sống không bằng chết

Hiên Viên Tĩnh trước mặt từng bước tới gần, vì ngược ánh trăng nên ta không thấy rõ nét mặt hắn. Ta nhủ thầm trong lòng rằng lúc này dù có chạy đi cũng không còn đường sống nữa rồi. Thế nhưng vẫn muốn giãy giụa lần cuối trước khi chết, ta quay người liều mạng chạy.

Bất chợt cánh tay ta bị túm về đằng sau, cả cơ thể cũng ngã về phía sau, các đốt ngón tay đau đớn như bị bẻ gãy. Liền đó bị người đè xuống đất. Tay phải của ta đánh lên người hắn, hắn cầm cổ tay ta nện xuống mặt đất. Một tiếng rắc vang lên, là tiếng xương cốt bị gãy. Ta cắn chặt răng không kêu lên dù chỉ một tiếng. Sau đó soạt một tiếng, ta cảm thấy quần mình đã bị kéo xuống mắt cá chân. Gió không chút kiêng dè mà lùa vào, toàn thân tóc gáy dựng đứng.

“Hiên Viên Tĩnh! Tên điên ngươi định làm gì!”

Hắn đè chặt hai chân đang không ngừng vùng vẫy của ta, tay phải vươn ra vuốt gọn những sợi tóc che khuất hai mắt, biểu tình trên mặt làm ta nghĩ tới Atula(1) ở sâu dưới lòng địa ngục. Ta duỗi chân định đạp văng hắn ra nhưng hắn lại thừa cơ chen đầu gối vào, còn cả thứ cương cứng nóng rực cứ không ngừng cọ sát đùi trong của ta. Ta đâu phải kẻ ngốc, đâu thể không biết nguy cơ mà mình đang phải đối mặt. Ta rướn cổ định sẽ đập hắn nhưng hắn lại cúi đầu cắn lên môi ta, cật lực quấn quýt cắn mút. Tại khoảnh khắc hắn buông tha cho ta, thứ nóng rực của hắn thình lình tiến vào cơ thể ta, cảm giác đau đớn đến chết lặng trong chốc lát phủ tràn cơ thể, khắp nơi đều là tiếng rên xiết thảm thiết của ta.

“Ra ngoài! Tên điên kia! Ra ngoài! Ra ngoài!” Tay trái còn lành lặn của ta đập túi bụi lên ngực hắn, hắn lơ đi, cứ thế gập người ta lên, dồn sức xuyên qua. Ở góc này ta có thể thấy rõ mỗi một động tác của hắn, còn cả dương cụ(2) của hắn khi ra vào mang theo tơ máu.

Hắn giống như một con báo ưu nhã bởi vì phẫn nộ mà rơi vào trạng thái điên cuồng, nhưng ta vô lực thưởng thức.

“Ngươi giết ta luôn đi! Giết ta luôn đi!” Nước mắt ta tuôn trào. Đời ta chưa bao giờ đau đớn đến nhường này.

Hắn ngừng lại, ta run rẩy, những tưởng hắn sẽ thả ta ra, nhưng hắn lật sấp cơ thể ta, chỉnh thành tư thế quỳ trên đất cực kỳ khuất nhục. Dương cụ của hắn rút ra, sau đó hai tay cố gắng tách mở hậu huyệt của ta ra, ta thậm chí còn cảm thấy máu tươi chảy dọc theo bắp đùi. Sau đó đột nhiên hắn đâm mạnh vào tận cùng, ta đã đau đớn đến không còn kêu thành tiếng được nữa, khớp hàm cũng tê cứng. Mỗi một lần đâm thúc của hắn đều là một lần chịu cực hình, thiêu đốt thành ruột của ta, khiến bên trong khuếch đại đến gần như phá rách, hoặc nên nói là đã rách thật rồi. Ý niệm cuối cùng còn sót lại trong ta là mượn lực từ cánh tay liều mạng di chuyển về phía trước, chỉ muốn thoát khỏi khống chế của hắn. Vậy nhưng mỗi lần chỉ mới nới lỏng khoảng cách ra chút ít đã bị hắn kéo trở lại, liền đó gốc căn của hắn lại càng ra sức thúc vào hậu huyệt của ta.

Tại khoảnh khắc ta mất ý thức, chỉ cảm thấy cơ thể mình đong đưa theo mỗi động tác của hắn hệt như một con rối đứt dây, bên tai là tiếng đâm thúc “ba ba”.

Không biết qua bao lâu, ta mơ mơ màng màng thấy trước mắt có ánh sáng. Nếu như muốn ta đối mặt với cái sự thật ấy thì ta tình nguyện ngủ mãi không dậy. Rèm che bằng lụa mỏng trước mặt nhắc nhở ta Hiên Viên Tĩnh không để ta phơi thây nơi hoang sơn dã lĩnh, mặc dù như vậy gần giống với nguyện vọng của ta.

Ta đang nằm trên chiếc giường mềm mại, chỗ tay phải bị gãy xương đã được cố định bằng tấm ván gỗ. Còn cả đầu gối vì quỳ trên đất cát mài đến biến dạng cũng được băng bó cẩn thận. Còn cả vết thương ta cảm thấy vô cùng nhục nhã truyền đến cảm giác lành lạnh, xem ra cũng đã được chữa trị.

Vừa khẽ động, cả người giống như bị nghiền nát, còn cả cơn đau như bị xé nát nơi hậu huyệt nhắc nhở ta mình đã được hậu đãi như thế nào. Hai chân ta chỉ có thể mở rộng, thậm chí cả khép lại cũng không làm được.

“Tỉnh rồi.” Chủ nhân của giọng nói này ta dù hóa thành quỷ cũng nhớ rõ.

“Ta lại chỉ muốn mình không tỉnh lại.”

“Lần tới ngươi còn muốn trốn nữa, ta nhất định đánh gãy chân ngươi.”

“Phải đó. Bây giờ ngươi có thể làm luôn, ta không lúc nào là không muốn chạy trốn.”

Hắn vươn hai tay xoa bóp hai chân của ta, lực độ ngón tay vừa đúng, “Nhưng ngươi vĩnh kiếp chạy không thoát. Cho dù ta chết, ta cũng sẽ giết ngươi trước.”

“Ồ… Có muốn nhân lúc tư thế hoàn hảo như vầy làm lần nữa không?” Ta làm ra vẻ mặt dâm đãng nhưng lại nói với giọng châm chọc.

Hắn nhếch mép, ngón trỏ nhẹ chạm vào hậu huyệt của ta: “Ta cũng muốn a. Nhan sắc nơi này của ngươi thực sự rất đẹp.”

“Ngươi đi chết đi!” Ta thình lình nâng cơ thể dậy, há miệng cắn về phía cánh tay hắn, nhưng lại bổ nhào tới một khoảng không.

Hai tay hắn giữ chặt cánh tay ta, ép ta nhìn thẳng hắn, mũi hắn trực tiếp đụng lên mũi ta.

“Ngươi cho rằng ta sẽ không làm thế? Lần tới ta nhất định hành chết ngươi!” Sau đó ném ta lại rồi nghênh ngang bỏ đi.

“Hiên Viên Tĩnh! Ông nội đây thành quỷ cũng không tha cho ngươi!”

“Không hề chi, ngươi có biến thành quỷ ta cũng thượng chết ngươi!”

“…”

Nếu như các người cho rằng ta sẽ cứ thế chết đi thì nhầm rồi, ông đây trời sinh ham sống sợ chết. Nếu như các người cho rằng ta sẽ khóc thì các người lại nhầm rồi, ông đây là một thằng đàn ông! Gặp phải loại chuyện này coi như kiếp trước ta thiếu hắn vạn lượng hoàng kim, kiếp này bán mình trả nợ.

Thế nhưng, ông đây nhất định phải chuồn đi, dù cho đánh gãy chân ta, ta cũng nhất định phải đi!

Mấy ngày sau đó ta rốt cuộc có thể sống an nhàn sung sướng. Ăn chính là cháo được nấu từ gạo thượng đẳng rau thượng đẳng. Trên ghế được lót không dưới mười lớp đệm êm, ngồi một cái cả người liền lún sâu xuống không trèo lên nổi. Tay phải của ta bị gãy, chỉ có thể dùng tay trái lóng ngóng múc đồ, về sau Tiểu Liễm nhịn không được liền lấy thìa đút cho ta.

“Tiểu Liễm, ngươi đúng là người tốt.”

“Hừ.”

“Tiểu Liễm, ngươi thực sự cũng là một mỹ nhân.” Ta làm bộ định ôm nhưng bị hắn né ra.

“Thánh thần của tôi ơi, lời này của ngài đừng để Cung Chủ nghe thấy. Tiểu Liễm tôi không chết cũng bị thiến.”

Ta cười khan mấy tiếng.

Sau khi vết thương lành một ít, Tiểu Liễm theo ta đi dạo trong viện. Hoa hồng trong viện đang mùa nở rộ, ta đưa tay chạm vào lại bị đâm bị thương. Có người cầm tay của ta lên, đưa lên môi, đầu lưỡi khẽ khàng liếm lên vết máu ấy.

“Đau không?” Ân cần vô cùng.

“Người đâu mau tới a!” Sau người truyền tới tiếng kêu kinh sợ của Tiểu Liễm.

————————————–

(1) Atula: A-tu-la là loài quỷ thần ở giữa thế giới của loài người. Thần có khi là thiện thần và có khi là ác thần. (theo thiện tâm)

(2) Dương cụ: chắc các bạn cũng biết rồi, nó là cái đó đó của đàn ông. *che mặt*

Dưới đây mình xin lảm nhảm chút. ‘ ‘v

Tối nay mới đọc đc 1 confession trên đam mỹ confession nói là ghét Dạ Tinh Thần vì bạn ấy thấy Dạ Tinh Thần ích kỷ, mang tình yêu của Hiên Viên Tĩnh ra cân đo đong đếm với 2 anh còn lại, quay lưng với Hiên Viên Tĩnh… :( Đành về nhà xả ra vậy. Mình thấy Dạ Tinh Thần ko phải kẻ ích kỷ. Điều đó có thể thấy khi Dạ Tinh Thần ra tay cứu Hiên Viên Tĩnh. Dạ Tinh Thần có những phản ứng gay gắt, căm ghét Hiên Viên Tĩnh chỉ vì những hành động mà Hiên Viên Tĩnh đối xử với Dạ Tinh Thần lúc ban đầu. Thử hỏi mới chỉ quen nhau ít lâu mà đã bị giam trong Si Mị cung, bị cưỡng đoạt thì một người như Tinh Thần, một thằng nhóc 16 tuổi với bản tính hơi tưng tửng nhắng nhắng có thể thích nổi Hiên Viên Tĩnh không? Vì vậy nên ban đầu Tinh Thần tránh né, ghét bỏ Hiên Viên Tĩnh là hoàn toàn hợp lý. Nhưng dù sao, sau này khi đã hiểu hơn về Hiên Viên Tĩnh, biết được những hành động của Hiên Viên Tĩnh với mình, Dạ Tinh Thần cũng đa thay đổi thái độ, tình cảm đối với hắn. Với mình, đó là một bước chuyển tâm lý rất phù hợp tính cách nhân vật và mạch truyện. Cuối cùng vẫn phải nói, với một truyện đa công thì việc san sẻ tình yêu và cân bằng tình yêu là rất khó nên không thể đòi hỏi một sự công bằng ở đây. Vì vốn trong tình yêu đã không có công bằng.

 

3 thoughts on “Phong Lưu quyển 12

  1. Thần Nhi là bé thụ mình thích nhất trong tất cả các truyện mình đọc từ xưa tới giờ. Ai không thích thì mình cũng đành chịu thôi, vì đó là suy nghĩ riêng của mỗi người. Mình cũng không thích nhiều truyện mà người ta cho là kinh điển, như Phượng Vu Cửu Thiên.

    Liked by 1 person

  2. Đọc mấy dòng của nàng làm tui thấy mát lòng ghê. <3 Tui cũng đã thấy cái confession đó rồi. Đành là mỗi người mỗi ý nhưng mà nv mình yêu thích bị chê thì cũng cảm thấy hơi khó chịu. :'(

    Like

≧▽≦ | ≧◡≦ | (^_−)−☆| ↖(^ω^)↗| ◑ω◐ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ | (╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o |Σ( ° △ °|||) |●︿● |(⊙︿⊙) | (⊙o⊙) | O(∩_∩)O |╭(╯^╰)╮|(‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻ |ಥ_ಥ | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥| ヽ(≧Д≦)ノ | (ღ˘⌣˘ღ) | (¯﹃¯) | (╬ ̄皿 ̄)凸 |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s