4 năm lập blog


Vậy là blog này đã đồng hành cùng với mình trong suốt 4 năm qua, cũng có nghĩa mình biết đến giới đam mỹ này được 4 năm rồi. :)

dfbh

Mình của những ngày đầu là một đứa con gái 16 tuổi nhiệt huyết, ngô nghê, một editor mới tập tành edit, vẫn còn rất nhiều thiếu sót, yếu kém. Những ngày ấy, mình edit với ý nghĩ sẽ tìm thấy những người bạn trong giới. Mỗi lần post truyện là một lần lại khấp khởi hy vọng sẽ đọc được comt của reader. Nhưng lâu dần, mình edit thành thạo hơn, mình đã bớt ngô nghê hơn, nhiệt huyết cũng giảm đi. Nhiều lúc mình nghĩ, edit để chia sẻ, đóng góp một phần công sức cho cái thế giới đam mỹ này. Bởi mình đã được “nhận” từ đam mỹ, từ những công sức edit, dịch truyện của editor, translator nên mình cần phải “cho đi”, phải trả lại cho các bạn bằng công sức của mình. Mà nói thật ra, mình có phần xấu hổ khi đọc xong truyện mà các bạn edit nhưng chỉ like, chẳng để lại được dòng comt nào như “cảm ơn chủ nhà”… Bởi mình hiểu cái cảm giác nhìn những dòng thông báo like bài viết, follow blog dày đặc mà thiếu vắng comment, thiếu lời nói, lời chia sẻ nó là như thế nào. Cảm giác như mình đang edit một mình, độc thoại một mình vậy.

Trong 4 năm ấy, mình cũng chứng kiến rất nhiều chuyện xảy ra ở cái giới này. Nói là chứng kiến vì thực sự số lần mình tham gia, mình lên tiếng khi có thị phi chỉ đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay. Nói là chứng kiến cũng vì thực sự mình vẫn chưa trò chuyện, trao đổi như một người bạn thực sự đối với bất kỳ ai trong giới. Mình có nói chuyện với họ trên blog của mình, trên blog của họ. Nhưng mình cảm thấy, sự thân quen mà một người bạn nên có thì mình chưa đạt được. Có đôi lúc, mình cũng thấy buồn một chút vì sau 4 năm, rất nhiều người trở thành bạn, trở thành thù trong giới đam mỹ. Còn mình thì vẫn giậm chân tại chỗ bởi bản thân mình là người khá rụt rè với những người không quen hay chỉ xã giao, nhất là ở trên thế giới mạng này. Mình hiểu điểm yếu ấy nên mình đành chấp nhận.

Mình vốn là người nghĩ nhiều nhưng viết ít nên nhân đây mình viết ra những suy nghĩ của mình. Để kỷ niệm cho 4 năm lập blog, 4 năm biết và đọc đam mỹ.

Advertisements

12 thoughts on “4 năm lập blog

  1. Chúc mừng Hana kỉ niệm 4 năm lập blog :3 Mình nghĩ để có được 1 người bạn hợp với mình không phải là dễ, có những người hôm nay gặp nhau, ngày mai lại luớt qua nhau, ở lại bên nhau được là mấy. Nhưng mình tin những người có duyên rồi sẽ tìm thấy nhau, Hana cũng sẽ tìm thấy người bạn của mình thôi :3

    Số lượt thích

  2. Thực ra thì tớ nghĩ cậu cứ làm những gì cậu thấy thích thôi.

    Tớ biết đến đam mỹ cũng được hơn 3 năm, lập WP cũng tầm đó, nhưng tập tành edit thì mới được hơn 1 năm. Mới ban đầu lập ra thì đúng là vì sở thích, vì muốn đọc truyện, sau đó một thời gian, kiểu như ‘ham hư vinh’ ấy XD, edit mà chỉ mong được like nhiều, comt nhiều, views nhiều. Sau đó rồi nhiệt huyết cũng giảm, thấy mình lúc đó sao mà nhảm thế, những cái đó chẳng là gì cả. Nên giờ, tớ edit đúng vì tớ thích, vì muốn nhìn thấy thành quả của mình càng ngày càng chất lượng. Khi chăm lên, khi hứng trí thì ngày nào cũng ra chương mới, thậm chí ngày mới chương. Lúc lười thì cả tháng được một post. Truyện này chưa xong, đã thích truyện khác, lại làm.

    Còn comt, like gì đó thực sự là không cần thiết mà, chỉ cần được ‘những người bạn’, như cậu nói ^_^, để mỗi truyện mình làm ra có thể chia sẻ cho những người đó đọc. Vậy nên cậu đừng quan trọng việc cậu không bao giờ comt cho ai hay ít khi nên tiếng, cậu chỉ cần biết cũng có ‘những người bạn’, quan tâm đến cậu trong thầm lặng như cậu quan tâm họ. XD Mà comt đúng là cả nghệ thuật mà, tớ cũng không bao giờ comt cả, vì chẳng biết nói cái gì. OTL

    Cá nhân tớ thì cũng thích những WP ‘trầm trầm’, đơn giản thế này. Chẳng hiểu vì sao nữa ~ O(∩_∩)O

    Cuối cùng thì chúc mừng một WP 4 tuổi ~ Chúc cậu có thêm nhiều tác phẩm mới ~

    Số lượt thích

    • Đầu tiên là cảm ơn lời chúc của Yingie nhé. ^^

      Mình nghĩ chuyện mong like, comt, view nhiều là chuyện rất bình thường. Vi như vậy là reader đang quan tâm, yêu thích và muốn chia sẻ suy nghĩ của họ đến editor, translator. Hơn nữa, trong 1 ngôi nhà mà không có tiếng người hay là chỉ có chủ nhà lên tiếng thì sẽ rất buồn.

      Khi mình làm việc, tạo ra thành quả thì bao giờ cũng muốn thành quả của mình phải được hoàn thiện nhất có thể, để không uổng công sức mình đã bỏ ra để chăm chút nó. Không chỉ vậy, mình thấy nhìn ngắm thành quả của mình là một việc vô cùng hài lòng, thú vị. ÓvÒ

      Còn về việc comt thì quả thật là mình cũng muốn comt lắm nhưng rất ngại việc comt kiểu cảm ơn chủ nhà này nọ. Mà comt dài hơn thì mình không biết nói làm sao hết. ;__; Ở blog mình, mình nói chuyện dài, thoải mái chỉ vì mình đang nói chuyện trong nhà thôi. Chứ sang nhà các bạn nói chuyện thì mình sợ mình lỡ lời hoặc làm phật ý chủ nhà. OTL

      Blog mình trầm là tại mình hổng biết nói gì thôi. Mình thấy nhiều bạn chủ nhà nói chuyện dễ thương, thân thiện là mình thấy thích lắm.

      Số lượt thích

≧▽≦ | ≧◡≦ | (^_−)−☆| ↖(^ω^)↗| ◑ω◐ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | ლ(¯ロ¯ლ) | ╮(╯_╰)╭ | (╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o |Σ( ° △ °|||) |●︿● |(⊙︿⊙) | (⊙o⊙) | O(∩_∩)O |╭(╯^╰)╮|(‾-ƪ‾) | ~(‾▿‾~ ) | (╯‵□′)╯︵┻━┻ |ಥ_ಥ | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥| ヽ(≧Д≦)ノ | (ღ˘⌣˘ღ) | (¯﹃¯) | (╬ ̄皿 ̄)凸 |

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s